Danh mục

Thung Nai đắm say

Thứ hai, 22/08/2011, 19:31 GMT+7

Quả thực tôi cũng đã không ngờ nơi chúng tôi đến lại là một nơi như thế. Ra đến giữa dòng, đưa tay xuống dòng nước, khẽ cảm nhận sự mát lạnh của nước, truyền theo đó là cả sự thiêng liêng, hùng vĩ của núi rừng. Cảm giác đó thấm qua những kẽ tay, rung động đến tận sâu trong đáy tâm hồn.

Dòng nước sủi bọt, làn nước vẫn mơn man nhẹ nhàng. Con thuyền đi qua hết hòn đảo này đến hòn đảo khác, hết trái núi này đến trái núi khác, rồi những bãi đá… Chỉ có tiếng động cơ thuyền chìm nghỉm giữa một mê hồn trận của những đảo và mặt nước xung quanh.

Mảnh đất hoang sơ và yên bình. Ảnh: Thu Hằng.

Thuyền đã đi hết một vòng mà tôi vẫn cứ ngỡ chúng tôi đang ở một nơi xa lạ. Không biết nên gọi là đảo hay núi nữa, thật hùng vĩ, thật bướng bỉnh. Những hòn núi cheo leo, dựng đứng. Chân núi trơ ra những phiến đá sắc cạnh đến không thể tin được. Hoàng hôn buông xuống, bầu trời phả xuống dòng nước một màu hồng huyền ảo. Con thuyền đi xuyên qua màu hồng, lẫn với màn sương nhè nhẹ.

Thung Nai, mảnh đất của sự hoang sơ và yên bình, mảnh đất của những con người thân thiện, đáng mến. Chuyến đi của chúng tôi gần như là một chuyến thám hiểm vậy. Nhiều nơi chúng tôi đến đã gây sự tò mò cho người dân bản địa. Một trong những điều tôi nhớ nhất là khi chúng tôi đi xem thác nước. Thác nước ấy tọa lạc ở trên một hòn đảo ở giữa hồ. Lúc đó lại là mùa nước cạn nên thuyền không vào sâu đến bờ suối được. Cô lái đò đã phạt cây mở đường cho chúng tôi chèo qua một đoạn núi để vào phía trong.


Người viết : admin

 In bài viết  Gửi cho bạn bè Lưu tin Quay lại